Đinh Vũ Hoàng Nguyên và tập thơ Có một phố vừa đi qua phố (2013)

Tuy sáng tác văn chương không nhiều nhưng Đinh Vũ Hoàng Nguyên vẫn được bạn đọc đánh giá cao. Sau khi anh qua đời, Có một phố vừa đi qua phố là một tập hợp những vần thơ nhẹ nhàng và những truyện ngắn hài hước của anh đã được xuất bản. Là một tập thơ không quá dày dặn nhưng mỗi bài thơ dều là một mảng màu làm nên chân dung của “lão thầy bói già” – một bút danh anh thường dùng trên mạng.

Khép cửa

Anh khép cửa cho mùa thu cởi áo
Còn em, trút lá… giữa phòng anh
Lá chưa chạm đất
Mà đông đã về

Bối rối

Ta đợi em, và mùa thu cũng đợi
Em giấu em sau nụ cười chợt vội
Ta giấu ta, mưa lá ngang lời…
Có điều gì em giấu ở vành môi
Vành môi mảnh như trăng chiều cả thẹn
Đêm rèm buông, em đừng níu nắng
Đừng thả giọt lòng lơ lửng hoá heo may

Em

Em
Hiện ra
Sau những miền mưa, sau những mùa trăng
Sau những lung linh mà có lúc ta ngỡ lầm là ngọc
Một hừng đông bỗng tan biến như sương

Em
Nơi mười ngón xương xao mùa thu mắc võng
Ta đã vỡ sau rất nhiều mơ mộng
Bỗng hoá thơ ngây êm lịm giữa tay mềm

Em trải tấm châu thân đắp lên vùng hoang ký ức
Em toả ấm cuộc đời rất thực
Em
Vầng đêm giữa nắng chói đời ta

Em
Là nơi qua cơn mơ, ta biết
Đợi làn môi chầm chậm…
Quỳnh hoa

Đốt lá

Em chải tóc đi. Níu lời sao được mãi
Phút chia lòng rụng giữa vàng phai
Trong mắt ai, em đi, em bỏ lại
Áo đang hồng hôm ấy bỗng hồng phai

Ta tìm hồng phai trong những vàng phai
Lá đổ mãi miền em xa ngái
Màu áo thắm như lửa còn khắc khoải
Vun lá vàng ta đốt ngọn hồng phai

Câu vọng cổ

Anh chèo đò ngang, ngược dòng câu vọng cổ
Câu hát đổ làm sóng vỡ đò anh
Con sông mênh mông nguồn xa… em mỏng mảnh
Anh lỡ nhịp rồi! Nốt lặng có người không?

Lời chưa hết cùng em

Em nhỉ! Mình như gió lá
Em rung rinh là khi gió qua
Em xào xạc nói hộ lời của gió
Em nín thinh lúc giận gió vô tình

Em cãi: Không! Không! Em là khánh
Để reo ca khi anh đến trong đời…
Nhưng em ơi có chắc em giấu nổi?
Gió hiểu nốt thầm vương giữa tiếng em vui

Anh thả con thuyền trôi trong mắt em
Mắt bỗng sâu đêm, bỗng rộng dài như biển
Cánh buồm chết mà chưa thấy bến
Gió thổi lạc lời bên sóng đọng bờ mi

Cơn mưa pha màu

Có một cơn mưa pha màu lạ lắm
Cơn mưa đêm rơi trong mùa thu

Em vén tóc qua mưa
Vầng trăng lam trên trán
Em đong mưa trong mắt
Ta đong em trong mưa

Cơn mưa rơi trong mùa thu
Cơn mưa vàng thâm mưa lá
Ta đâu có trên đoàn thuyền em thả
Đang giăng buồm hướng tuổi thơ hoa

Áo em dính vào cơn mưa
Áo trắng quá mưa thì nghịch ngợm
Má em ửng hồng tia nắng chớm
Ta biết lỗi rồi! Thôi bỏ mắt trong mưa

Đêm lạnh se
Em chợt bế cánh sẻ gầy trú lạc
Đốm môi cố cháy xua cơn ngơ ngác
Ta bỗng gặp một màu chưa biết gọi bằng tên

Tia chớp xanh giấu hút tiếng sấm rền
Mắt em bâng khuâng thoảng màu lục bảo
Nơi nguồn sáng, em ơi, là giông bão
Thu dịu hiền đâu hẳn đã bình yên

Ta ủ lại tay em
Để ngầm trao một nốt mưa màu tím
Em ơi em nhớ…
Mưa tạnh rồi! Em nhé… đừng buông

Có một cơn mưa pha màu lạ lắm
Cơn mưa trong veo, mưa đêm mùa thu…

Đêm hoa sấu

Em xoè ô
Từ cơn mưa tháng ba
Vào đêm hoa sấu
Chùm chùm chong chóng hoa bay

Anh chẳng biết vì đâu lại gọi là hoa sấu
Em trêu anh nên cố viết nhầm tên

Hoa dính tóc em
Như hạt nắng hư
Mải chơi về muộn
Ngủ hiền trong đêm
Hoa đậu trán em
Nụ hôn trao từ tuổi thơ anh đấy
Khép vành ô
Đôi má bung mây

Có làn hương nào lạ thế không em?
Thoảng bên ta
Mà thơm sâu… miền mất ngủ
Anh đã quên đếm tuổi mình theo mùa quả rụng
Gốc sấu cũ thôi già, hoa chong chóng thôi xoay

Em ơi ngồi lại đây
Bến xe điện xưa anh vẫn quen gọi là ga Hoa Sấu
Hai mươi năm trôi
Tiếng chuông rụng thành rêu trong kẽ ngói
Những bóng người bước vội
Đâu kịp nhìn hoa bay
Rồi ai sẽ ôn câu chuyện hôm nay?
Thành phố cấm rồi, gánh hàng rong đã vắng
Lối quen xao xác trắng
Vụn tiếng rao còn thắc thỏm giữa tâm hoa

Những khoảng rỗng trong đời khi bất chợt nhận ra
Nghe vô thanh nhói lòng len lỏi
Vừa nhủ: Lảng quên đâu hẳn là tội lỗi
Bỗng gặp mảnh hồn hoa cũ rây mưa

Trong tranh anh sắc phố tươi hơn
Trên mái mái xưa màu thêm thẫm lại
Những bông sấu li ti đơm nhầm bao chấm lặng
Câu chuyện kể em nghe… ngắt đoạn… bỗng thêm dài

Nơi vòm hoa he hé ánh mai
Mi em đan vòm hoa trong vắt
Anh chợt gặp
Chú bé thuở nào thập thò sau gốc sấu
Ai nhỉ? Trốn tìm trong đáy mắt em

Có một dòng sông

Bãi bồi xanh mướt ngô non là khuôn mặt em
Nổi giữa dòng sông tóc
Bãi bồi ngủ trong lòng anh
Dòng sông tóc em cũng đổ về lòng anh dịu dàng cửa biển
Em ngủ cho ngoan… à ơi ngoan giấc
Bãi ngô non có vầng trăng mọc
Em thức… à ơi cơn mơ em đọng
Cửa biển lòng anh vẫn rợi bóng trăng

Gió đã đẫm bao ngày trời động
Những chân đá đứt lìa giữa sóng
Cơn giông xa xô xác xác tàu
Anh về náu tóc em hiền hậu
Khi sóng lặng là khi có thể nhìn sâu

Biển quá lặng
Hôm em cài hoa trắng
Hôm ấy… dòng sông hôm ấy sang sông

Anh vẽ

Bỗng nghe tiếng em cười trong quá
Trăng pha lê vỡ giữa đêm rằm
Anh gắn lại chưa tròn
Con trăng sao vội trốn?
Đôi mảnh vàng trăng rớt giữa tranh anh

Thì điểm thêm vàng cho say má say môi
Vàng thả tóc bay phai động trong trời
Mắt vàng lặng như mùa thu nín thở
Anh thẫm lặng, bóng rừng thẫm đổ
Chân dung em, ánh lửa hắt bên chiều

Ô kìa!
Con trăng… con trăng lại vỡ
Tiếng thầm: Anh vẽ xấu lắm cơ

Vu vơ

Chợt ngoảnh trông lối cũ
Người như không như có
Người nhoè như tranh lụa
Người nhoè như dáng xưa

Ai khép vội cửa phòng
Cửa lòng sao không khép
Đốm thuốc quăn dây khói
Dắt lòng ai tới sương

Hai mươi

Này em vô duyên ơi
Này miệng rộng dở hơi
Trổ hàng đôi búp trắng
Tuổi em vừa hai mươi
Cái búp nở trong môi
Cái lúm hây trên má
Em vô tình qua nắng
Nắng vô tình hai mươi

Trên đây là những sáng tác của Đinh Vũ Hoàng Nguyên trong tập thơ Có một phố vừa đi qua phố. Anh là một cây bút tài hoa và nghiêm túc với chuyện chữ nghĩa. Thêm vào đó đằng sau nhưng câu chuyện tưởng như bông đùa lại làm con người ta phải suy nghĩ. Đó chính là nét riêng và là điều làm con người ta phải suy nghĩ về anh.